Nét Vẽ Xanh

Ngắm bức ảnh đôi chân người anh em của các bạn


    • Thuộc mục:
    • Tho
  • 0


MY BROTHER'S BODY WAS DAMAGED BY THE AGENT ORANGE
by Huynh Thi Ngoc Tran, age 15

ON LOOKING AT THE DRAWING OF YOUR BROTHER'S LEGS

Early spring morning light is shoving out
the darkness and there's rain on the bedroom

window, which distract my thoughts
from your drawing with its orange legs slashed

across a cadet blue background
crayoned against my computer screen.

I am really thinking about my son
not about you or your brother,

his oversized legs and feet
with thirteen toes.

I'm not imagining your mother
before your brother was born
as she washed in a stream or walked
through a field in South Viet Nam.

Look, your drawing says, at the seven
toes on his one foot, six on the other,

see how a body conceals
and reflects the world.

I picture my son hunched
over his platoon of eggs and toast

lacing boots, hoisting, marching.
I hear all the words in his head

while I look at your brother's legs cut
into the blue background, their orange beauty.

—Pamela Hart


NGẮM BỨC ẢNH ĐÔI CHÂN NGƯỜI ANH EM CỦA CÁC BẠN

Ánh nắng sáng của xuân sớm len lỏi vào bóng tối
Và một trận mưa rào ào vào phòng ngủ

Khung cửa sổ, nơi tâm trí tôi đang xáo trộn
Vì bức họa vẽ đôi chân đầy vết cắt màu da cam

Xuyên qua hình ảnh một thiếu sinh quân trên nền xanh,
đối lập với màu xanh của màn hình chiếc máy tính.

Tôi thực tâm nhớ đứa con trai mình,
nhưng không dám nghĩ về các em hay anh trai của các bạn, về đôi chân quá khổ của họ, và bàn chân mười ba ngón của họ.

Tôi không tưởng tượng được mẹ của bạn, trước khi người anh em của bạn được sinh ra như thế nào.

Khi bà ấy đang ngâm chân dưới dòng suối hay đi dạo
trên những cánh đồng miền Nam Việt Nam.

Hãy nhìn xem, bức tranh các bạn đang vẽ, bảy ngón chân trên một bàn chân, và sáu ngón trên một bàn chân khác.

Hãy xem, một cơ thể tàn tật đã che đậy những gì và tố cáo với thế giới như thế nào…

Tôi tưởng tượng chính con trai mình đang gập người trên đồng đội với bom đạn.

Khởi động, tiến lên, hành quân…
Tôi dường như nghe thấy tất cả những từ này trong đầu nó,
trong lúc tôi đang ngắm bức tranh đôi chân người anh em của các bạn,
trên nền xanh đó, là một vẻ đẹp màu da cam.

—Pamela Hart


Pamela Hart là một nhà thơ chính thức của Bảo Tàng Nghệ Thuật Katonah, nơi bà đang điều hành một chương trình xóa mù chữ gọi là “Suy nghĩ kết nối nghệ thuật”. Bà cũng là một trong ba ủy viên làm việc tại Hiệp hội các tác giả thuộc trường Cao đẳng Purchase vừa được thành lập gần đây , nơi bà chỉnh sửa những bài thơ chưa xuất bản và các tuyển tập những bài luận trữ tình. Tập thơ nhỏ của bà, “Tận cùng cơ thể”, được xuất bản vào năm 2006. Hiện bà đang giảng dạy môn tiểu luận tại đại học Long Island.

Nguyễn Hà Phượng Anh dịch

 


    Average:
  • Lần đọc
    (886)
  • (0)
  • Permalink
Trước đó:Nếp Ngược
Tiếp theo:Di sản

Ý kiến (0)

  • rss
  • atom

Không có không có nhận xét được tìm thấy trong bài viết này.