Nét Vẽ Xanh

Di sản


    • Thuộc mục:
    • Tho
  • 0


MY BROTHER'S BODY WAS DAMAGED BY THE AGENT ORANGE
by Huynh Thi Ngoc Tran, age 15

THE LEGACY

Mutato nomine de te fabula narratur.

Scipio pulled Carthage down
and salted the earth
which burned a season,
then the salt left for the sea,
and Carthage blooms with no memory.

And I have learned the triumph
of Nazi chemistry—
the cans of hydrogen cyanide
neatly stacked like a regimented pantry
at Majdanek and Birkenau—places quiet as an ugly scar
that heal but heal like a burn,
scarringly.

Pilot, you wanted the jungle burned,
all of the land from Quang Tri to Saigon.

You wanted my grandfather's skin to burn
the skin of his children too.
I send you this drawing—
my brother's body.

He is not a mangrove tree.

This third position ballet—
his only stance— but he cannot stand.
I did not draw his face—
a wound that is a wound forever.

Pilot, your hands, your lungs, your cells now,
What souvenir did you bring back to your family?

No, not blood, much worse.

—Eliot Khalil Wilson









DI SẢN

Nếu bạn chỉ đơn thuần thay đổi tên mình, bạn sẽ thấy câu chuyện này nói về bản thân bạn.

Scipio kéo Carthage ngồi xuống
Họ muối cả đất mặn
Nơi đã bừng lên một thời kỳ.
Và muối rời bỏ biển,
Carthage hạnh phúc với ký ức rỗng của mình.

Và tôi đã học được từ thành công lớn
trong ngành hóa học Nazi -
Những chiếc hộp thiếc đựng chất Hydrogen Cyanide
Được xếp gọn gàng giống như những kệ chứa thức ăn chất đống.
Tại vùng Majdanek và Birkenau – vùng yên bình và giống như những vết sẹo xấu xí
Nơi đó làm liền sẹo, nhưng liền sẹo bằng những đám cháy.
Thật đáng sợ!

Hỡi lính phi công, các anh muốn đốt cháy những cánh rừng
Trên lãnh thổ trải dài từ Quảng Trị đến Sài Gòn

Các anh muốn da của ông bà mình bị cháy
Và da của các con anh cũng cháy
Tôi gởi đến các anh bức tranh này
Hình ảnh thân thể người anh em của tôi đây.

Nó không phải là cây đước.

Nó giống như đang múa ba lê vậy -
Đó là tư thế đứng của nó – Nhưng nó không thể đứng được…
Tôi không vẽ khuôn mặt của nó
Tôi vẽ vết thương của nó, vết thương đau mãi mãi…

Này anh phi công, từ bàn tay anh, phổi của anh, từng tế bào của anh
Các anh đem món quà kỷ niệm gì về cho gia đình của mình?

Không, vật đó không có máu, nhưng còn tệ hơn thế nhiều.

—Eliot Khalil Wilson


Eliot Khalil Wilson đã công bố hai bộ sưu tập giải thương thơ, Vị thánh của những chú cá nhỏ và Hòn đảo của những chú chó. Ông cũng nhận được học bổng từ Quỹ Quốc Gia dành cho Nghệ Thuật và giải thưởng Pustcart. Ông hiện sống ở Denver, bang Colorado.

Nguyễn Hà Phượng Anh dịch

 


    Average:
  • Lần đọc
    (1148)
  • (0)
  • Permalink
Trước đó:Nếp Ngược
Tiếp theo:Thuốc diệt cỏ ngũ sắc

Ý kiến (0)

  • rss
  • atom

Không có không có nhận xét được tìm thấy trong bài viết này.